“Đợi chút”, câu nói mình dạy con lúc nào không hay
Bữa kia mình vào trường đọc sách cho con và các bạn. Không phải truyện cổ tích — mà là một bài mình viết từ cảm hứng cuốn Good Inside của Becky Kennedy.
Mình kể cho các con rằng: những lúc các con quấy, đòi hỏi — đó không phải vì con hư. Đó là lúc pin năng lượng đang cạn, và con cần được sạc lại bằng sự chú ý từ ba mẹ.
Rồi mình nói về PNP Time — cất điện thoại, không làm gì khác, chỉ ở bên con. Có khi chỉ 10-15 phút. Nhưng là 10 phút thật sự.
Mình tưởng các con nghe rồi quên. Nhưng một bạn nhỏ giơ tay:
“Con cũng muốn lắm. Nhưng ba mẹ bận rộn. Về nhà vẫn làm việc chưa xong. Con mong ba mẹ dành thời gian cho con.”
Mình không nói được gì thêm. Không phải vì hết lời — mà vì câu đó quá thật.
Con không trách. Không giận. Con chỉ mong.
Rồi mình nhìn lại chính mình.
Bao nhiêu lần con gọi “Ba ơi…” — mình đáp “Đợi chút”… rồi cái “chút” đó kéo dài mãi.
Cho đến một ngày, mình gọi con. Và con trả lời:
“Đợi chút ba.”
Đợi chút — vì con đang chơi.
Đợi chút — vì con đang xem tivi.
Đợi chút — giống hệt như mình đã nói với con bao nhiêu lần.
Con không cố ý. Con chỉ đang nói lại thứ con được nghe mỗi ngày.
Mình dạy con câu đó — lúc nào không hay.
Và mình chợt thấy một bức tranh:
Cả nhà ngồi cùng phòng. Nhưng không ai thật sự ở đó.
Ba bận điện thoại. Con bận tivi. Mẹ bận công việc. Ai cũng “đợi chút”. Rồi cái “chút” đó ăn mất cả buổi tối, ăn mất cả tuổi thơ con, ăn mất những khoảnh khắc mà sau này — có muốn cũng không mua lại được.
Trẻ con không cần ba mẹ hoàn hảo. Chỉ cần biết — mình quan trọng với ba mẹ.
Tối nay, thử cất điện thoại xuống, ngồi cạnh con, hỏi con muốn chơi gì.
Trước khi cả nhà biến thành những người ở bên nhau mà chẳng có ai ở đó. 💛
#GoodInside #BeckyKennedy #PNPTime #ĐợiChút #LàmChaMẹ #ConCầnBạn

Bình luận về bài viết này